
Theo báo cáo của Cục Quản lý Môi trường Y tế (Bộ Y tế), đến cuối năm 2013, cả nước có gần 28.000 trường hợp mắc bệnh nghề nghiệp, trong đó có 4.641 trường hợp được chẩn đoán mắc bệnh điếc nghề nghiệp. Theo báo cáo của Trung tâm Y tế dự phòng Khánh Hòa, trong năm 2014, toàn tỉnh có 4.917 trường hợp được đo thính lực sơ bộ, trong đó có 860 trường hợp nghi ngờ suy giảm thính lực, có 203 trường hợp được đo thính lực hoàn chỉnh, trong đó có 73 trường hợp được đề nghị giám định.
Khánh Hòa là một trong những tỉnh có ngành công nghiệp tương đối mạnh trong cả nước. Tại Khánh Hòa có nhiều nhà máy công nghiệp lớn như Nhà máy đóng tàu Hyundai Vinashin, Nhà máy thuốc lá Khatoco, Nhà máy Dệt Tân Tiến, Công ty Dệt Nha Trang…Đây là những nhà máy, xí nghiệp đóng góp lớn cho nguồn thu ngân sách của địa phương, tuy nhiên, môi trường lao động của các nhà máy, xí nghiệp này vẫn còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ mắc bệnh nghề nghiệp cho người lao động như tiếng ồn, bụi…
Điếc nghề nghiệp là một vi chấn thương do tiếng ồn quá mức gây hại lên cơ quan thính giác đặc biệt là những tổn thương không hồi phục của cơ quan Corti ở tai trong. Trong môi trường lao động công nghiệp, người công nhân phải làm việc khi tiếng ồn cao vượt quá tiêu chuẩn cho phép 85 dBA trong 8 giờ/ngày và kéo dài trên 3 tháng thì có nguy cơ bị điếc nghề nghiệp.
Từ tháng 3 – 11/2015, ThS. Trương Thị Lan Anh - Trung tâm Y tế dự phòng tỉnh Khánh Hòa đã tiến hành nghiên cứu đề tài “Mô tả thực trạng suy giảm thính lực và tìm hiểu một số yếu tố liên quan đến suy giảm thính lực của công nhân Nhà máy Dệt Tân Tiến giai đoạn 2010-2013”.
Cỡ mẫu của nghiên cứu chọn toàn bộ công nhân Nhà máy Dệt Tân Tiến được đo thính lực sơ bộ giai đoạn 2010-2013, cụ thể năm 2010 là 75 công nhân; năm 2011 là 70 công nhân; năm 2012 là 75 công nhân và năm 2013 là 81 công nhân.
Theo báo cáo kết quả nghiên cứu của ThS. Trương Thị Lan Anh, có 302 đối tượng nghiên cứu tham gia, chủ yếu ở phân xưởng Dệt và phân xưởng Sợi. Đối tượng là nam giới nhiều hơn đối tượng nữ giới. Có 23 trường hợp suy giảm thính lực, chiếm tỷ lệ 7,6%; chỉ có 01 đối tượng nữ có kết quả suy giảm thính lực, 22 trường hợp còn lại là nam giới. Đối tượng nghiên cứu chủ yếu tập trung ở lứa tuổi từ 36-40 tuổi và tuổi nghề của đối tượng nghiên cứu phổ biến từ 11 đến 15 năm. Một số yếu tố liên quan đến suy giảm thính lực của công nhân Nhà máy Dệt Tân Tiến giai đoạn 2010-2013, những đối tượng có tuổi nghề trên 12 năm có nguy cơ suy giảm thính lực cao hơn những đối tượng có tuổi nghề từ 12 năm trở xuống (p = 0,008). Đối tượng là nam giới có nguy cơ mắc bệnh cao hơn nữ giới 18,1 lần. Sự khác biệt này có ý nghĩa thống kê với p < 0,05. Nhóm tuổi đời từ 46 đến 55 có tỷ lệ suy giảm thính lực cao hơn so với các nhóm tuổi khác (p < 0,05). Tác giả nghiên cứu cũng báo cáo chưa tìm thấy mối liên quan giữa suy giảm thính lực và bộ phận làm việc. Nguyên nhân do đa số các bộ phận làm việc trong nghiên cứu này đều có tiếng ồn vượt mức 85 dBA.
Tác giả nghiên cứu đã đưa ra một số khuyến nghị cụ thể đối với Nhà máy Dệt Tân Tiến là các trường hợp suy giảm thính lực cần bố trí công việc phù hợp, giảm thời gian tiếp xúc với tiếng ồn dưới 8 giờ/ngày và cần được tiếp tục theo dõi những năm tiếp theo; nhà máy cần cải tạo môi trường làm việc để giảm thiểu tiếng ồn; giám sát việc sử dụng bảo hộ lao động của công nhân để hạn chế tác động của môi trường làm việc đến sức khỏe của công nhân; khám và phát hiện bệnh nghề nghiệp hàng năm cho công nhân làm trong các phân xưởng có yếu tố độc hại để phát hiện sớm những trường hợp mắc bệnh nghề nghiệp.
Đối với các cơ quan chức năng, ThS. Lan Anh kiến nghị cần tăng cường công tác kiểm tra, giám sát môi trường làm việc của công nhân; hướng dẫn, chỉ đạo Nhà máy các biện pháp cải tạo môi trường làm việc, các chế độ, chính sách để bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho công nhân.
Theo ThS. Lan Anh, hạn chế của nghiên cứu là đề tài chỉ được tiến hành trong phạm vi một nhà máy dệt nên số liệu chưa được phong phú. Trong khi đó, chưa tìm thấy một nghiên cứu riêng biệt nào về bệnh điếc nghề nghiệp trong ngành dệt may. Các nghiên cứu tham khảo trong đề tài này chủ yếu nghiên cứu bệnh nghề nghiệp chung cho các ngành công nghiệp nặng. Chính vì vậy, phần bàn luận của nghiên cứu này còn có nhiều hạn chế.
Minh Tâm