[Đăng ngày: 21/03/2019]
Theo các chuyên gia tâm thần học trầm cảm ở trẻ em phổ biến. Có 1% trẻ dưới 6 tuổi, 5% trẻ vị thành niên và 10% trẻ khuyết tật từng trải qua một mức độ nhất định của trầm cảm trong một thời điểm của cuộc đời. Điều đáng báo động là một trong những hậu quả của tình trạng này là việc dọa tự tử ở trẻ. Ở phương Tây, tự tử là một trong những nguyên nhân tử vong hàng đầu của độ tuổi 15-24. Tình trạng này xuất phát một phần từ bối cảnh kinh tế - xã hội ngày nay: trẻ không được người lớn chuẩn bị đủ chín chắn để đón nhận khó khăn của các giai đoạn trong cuộc đời.

Nếu cha mẹ nghi ngờ con mình đang có khó khăn tinh thần, hãy khuyến khích con nói những gì con cảm nhận. Nếu con thật sự trầm cảm, cha mẹ cần hiểu rằng đó là một rối nhiễu, một bệnh và không có bài học lý luận, đạo đức nào có thể áp dụng để giải quyết tình hình. Vì vậy cha mẹ đừng nói “Con có tất cả để được hạnh phúc, con còn đòi hỏi gì?”. Phải cho trẻ hiểu rằng ước muốn duy nhất của cha mẹ là giúp trẻ vượt qua. Đừng đỗ lỗi cho trẻ về trạng thái bất an của nó. Tất nhiên cha mẹ, cũng như người xung quanh sẽ phải chịu đau khổ, sẽ cảm thấy khó đương đầu với nhu cầu của trẻ trầm cảm. Có thể cha mẹ còn thấy mình có lỗi. Trong trường hợp đó cha mẹ nên tìm kiếm sự trợ giúp từ các nhà chuyên môn, tìm kiếm sự chia sẻ từ gia đình, người thân, bạn bè, thầy cô giáo của con. Trầm cảm không phải là một bệnh đáng xấu hổ, việc nói ra chỉ khiến cha mẹ cảm thấy thanh thản hơn và giúp huy động sức mạnh của nhiều người xung quanh.

Cuối cùng, những dấu hiệu bằng lời sau đây sẽ giúp ta đặt nghi vấn rằng trong gia đình có trẻ trầm cảm:

Về phía trẻ, trẻ có thể nói:
“Con không cần biết” – “Con không có gì để làm” – “Con không muốn” = mất hứng thú.
“Con rất tệ” - “Con không bao giờ làm được” – “Dù sao đi nữa, con xấu xí” = đánh giá thấp bản thân.
“ Lỗi tại con” = mặc cảm tội lỗi.
“Không ai thương con” = mất tình thương, tình yêu của người khác.
“Khó quá” – “Con không hiểu gì hết” = mất sự chú ý và tự tin.
“Điều đó làm con phiền quá” – “Điều đó không tốt” – “Điều đó chán quá” = sự chán chường.

Về phía cha mẹ, khi cha mẹ nói:
“Nó không còn như trước” – “Tôi không còn nhận ra nó nữa” = sự hỗn loạn của cha mẹ khi đối diện với những thay đổi của con.
“Nó không bao giờ hài lòng” – “Nó không bao giờ đồng ý” – “Nó rất ngỗ nghịch” – “Không có gì làm nó vui” = cảm giác bất lực của cha mẹ.
Phúc Nguyên
    

  



 

THỜI TIẾT
Độ ẩm:
Gió:

Đang online: 205

Số lượt truy cập: 9294515

SỞ Y TẾ TỈNH KHÁNH HÒA
Khu liên cơ Số 2, 03 Hàn Thuyên, TP. Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa
Điện thoại: 058.3822987 Fax: 058.3827908 Email:syt@khanhhoa.gov.vn
Website: https://syt.khanhhoa.gov.vn
Chịu trách nhiệm chính: BS. CK2 Lê Văn Khoa - Giám đốc Sở Y tế tỉnh Khánh Hòa 
Chung nhan Tin Nhiem Mang