Giáo sư Hiromi Shinya Trường Đại học Y khoa Albert Einstein cho rằng các enzyme rất kém bền với nhiệt. Enzyme bị phá huỷ ở nhiệt độ 48 độ C, ở mức 115 độ C enzyme bị phá huỷ hoàn toàn.

Do vậy, ông cho rằng trong quá trình gia công, xử lý sữa bò tươi, dù thời gian ngắn đến đâu, thời điểm sữa được gia nhiệt đến 130 độ C để tiệt trùng, các enzyme hầu như mất hết. Ông có quan điểm, chỉ có con người là đang cố tình uống các loại sữa bị oxy hóa của các loài động vật khác, có nghĩa là đi ngược lại với quy luật tự nhiên, sữa chỉ cung cấp cho các loài mới sinh, sau trưởng thành không có loài động vật nào uống sữa nữa. Ông phân tích thành phần chính trong sữa là casein, chất này khó tiêu hóa. Đối với chất lactoferrin, chất chống oxy hóa tăng cường miễn dịch có trong sữa bò rất kém bền với axit dạ dày, dễ bị phân giải. Ông lưu ý lactoferrin trong sữa mẹ gấp 10 lần trong sữa bò (0,15% so với 0,01%) các em bé mới sinh bú sữa mẹ hấp thu hoàn toàn lactoferrin trong sữa mẹ do dạ dày chưa phát triển hoàn toàn, axit dạ dày tiết ra rất ít. Ông giải thích con người vốn uống được sữa mẹ chứa nhiều lactose, nhưng sau khi lớn lên lại mất dần enzyme lactase là do sữa không phải là thức uống sau khi trưởng thành đây là quy luật của tự nhiên. Ông lưu ý ai uống sữa, hãy chọn loại sữa không bị đồng hóa, được thanh trùng ở nhiệt độ thấp và chỉ nên thỉnh thoảng uống sữa mà thôi.
Đối với protein trong thịt động vật, nếu ăn một lượng lớn sẽ không thể phân giải hay hấp thu hoàn toàn trong dạ dày, đường ruột, chúng tích tụ lại và tạo ra một lượng lớn các chất độc trong đường ruột như hydrogen sulfide, indole, methane, ammonia, histamine, nitrosamine…Để giải được chất độc này phải tiêu thụ một lượng lớn enzyme ở ruột và gan. GS. Hiromi tính toán một người 60kg cần khoảng 60 gam protein một ngày là đủ. Lượng protein thừa sẽ bài tiết qua nước tiểu, lượng protein thừa cần các enzyme tiêu hóa phân giải thành các axitamin, phân giải trong gan và đưa vào máu, làm máu có tính axit, do đó phải được trung hòa bởi canxi, lượng protein sẽ được đào thải khỏi cơ thể cùng nước và canxi. Do thịt không chứa chất xơ làm đường ruột càng xấu đi, lượng phân tăng gây táo bón, kéo dài sẽ xuất hiện “túi thừa” trong thành ruột, hình thành polyp hay ung thư về sau.
Đối với người ăn thịt và người ăn cá, ông cho rằng những người ăn cá là món chính, dù đường ruột có xấu như thế nào cũng không xuất hiện túi thừa. Nguyên nhân do sự khác nhau trong chất béo của thịt và cá. Ông phân tích chất béo của các loại động vật cao hơn người đều có ảnh hưởng xấu, ngược lại chất béo các loại động vật có thân nhiệt thấp hơn người thường tốt cho cơ thể chúng ta, thân nhiệt của bò, lợn, gà vào khoảng 38,5 độ C đến 40 độ C, cao hơn thân nhiệt người. Thân nhiệt của chim còn cao hơn nữa 41,5 độ C. Khi chất béo các loài này vào cơ thể người có thân nhiệt thấp hơn sẽ đông cứng lại, làm máu bị đông tắc, lưu thông xấu đi. Còn chất béo trong cá khi vào cơ thể người giống như đun nóng trong chảo, chúng sẽ chảy và lan ra khắp chảo.
Phân tích về thịt cá đỏ, như cá ngừ, cá giáp…chứa nhiều myoglobin, do tốc độ bơi nhanh, cơ thịt của cá cần được cung cấp một lượng lớn oxy. Dò chứa nhiều myoglobin, các loại thịt đỏ sẽ bị oxy hóa ngay lập tức khi tiếp xúc với không khí, vì vậy thịt cá đỏ không tốt bằng thịt cá trắng, thịt cá trắng không chứa myoglolin nên không bị oxy hóa khi bị cắt ra. Tuy nhiên, ông lưu ý do thịt cá đỏ chứa nhiều chất chống oxy hóa như DHA, EPA, có chứa nhiều chất sắt nên tốt cho người bị thiếu máu, và để tốt cần ăn thịt cá đỏ lúc tươi ngon.
Ông thường dặn đầu bếp chế biến món cá ngừ, cắt bỏ mặt ngoài miếng cá 5mm để loại bỏ phần đã lộ ra ngoài không khí vì bị oxy hóa trong thời gian lâu.
GS Hiromi cho rằng theo phương pháp ăn uống Shinya, tỷ lệ giữa ăn thức ăn thực vật và thức ăn động vật là 85/15 mà không sợ thiếu protein. Đối với một người, các protein được hấp thu từ bên ngoài sẽ được các enzyme tiêu hóa phân giải thành các đơn vị nhỏ nhất là các axit amin, các axit amin này sẽ được hấp thu vào thành ruột. Các axit amin này sẽ được tái tổ hợp lại trong cơ thể tạo ra các protein cần thiết cho cơ thể con người.
Lâm Quyên